LẠC…

IMG_0555

Em đã từng đi qua
Tuổi hai mươi khờ dại,
Đã một thời mê mải
Với mộng mị yêu đương,

Đã mơ những vô thường
Bên dòng đời nghiệt ngã,
Đã cuồng say hối hả
Bên nặng nợ phù du…

Giữa bốn bể sương mù
Em lạc trong ảo mộng,
Giữa muôn trùng gió lộng
Em hoang hoải niềm đau!…

Rồi cũng lạc tay nhau
Rồi cũng đành vuột mất
Rồi cũng thôi cút bắt
Rồi cũng hết mộng mơ…

Qua một thuở dại khờ
Em bên đời lặng lẽ…
Qua một thời dâu bể
Ta còn gì cho nhau!…

Thôi cạn hết niềm đau
Em cười cay khóe mắt!…
Thôi chút tình đã mất
Anh đi kẻo gió về

Thái Hà.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *